
Shimamoto-san uống hết ly Daiquiri, đặt nó xuống mặt quầy, gọi người phục vụ. Rồi hỏi tôi:
- Cậu thử nói xem nào, có loại Cocktail đặc biệt của nhà hàng không?
- Có chứ, có vài loại độc đáo lắm. Nổi tiếng nhất là loại mang tên quán, cocktail Robin's Nest. Chính tớ đã nghĩ ra đấy. Pha từ rượu rum và vodka. Uống ngon lắm, nhưng khá nặng.
- Chắc là tuyệt để quyến rũ các cô gái.
- Có vẻ cậu không biết, nhưng cocktail sinh ra là để làm chuyện đó đấy
Cô cười.
- Thế thì tớ muốn uống một cốc.
Dạo gần đây, tôi thường thích ngồi ở một quán nào đó giữa Hà Nội, nhấm nháp một ly Cocktail và đọc sách, nghe nhạc, nói chuyện phiếm với vài người bạn. Cái thức uống mix từ rượu và đủ thứ nguyên liệu khác ấy nó làm tôi liên tưởng đến quyển tiểu thuyết ngắn của ông, South of the border - North of the Sun.
Thời báo Boston Globe của Massachusetts comments một câu giản dị ngay bìa sách, "cuốn tiểu thuyết cảm động sâu sắc nhất". Khỏi phải nói cũng biết, đây hẳn là một tiểu thuyết lãng mạn, thậm chí ngọt ngào. Cái ngọt ngào óng ánh của thứ chất lỏng mang mùi vị pha trộn từ rum và vodka. Cái ngọt ngào của hòai niệm lung linh thuở thiếu thời. Và cái ngọt ngào của ánh nến, của ánh đèn ấm áp, của không gian trìu mến nơi góc quán nhỏ, trong lòng người, và trong thoang thoảng bản tình ca Star-crossed Lovers khẽ hát...
Trong một lần trả lời phỏng vấn, ông có nói:
When I write about someone eating a cucumber or drinking beer, I want the reader to feel that they want to eat a cucumber or go to the refrigerator for a beer. And the same when I write about sex...
Cái ý đồ đó của ông thật sự thành công, ít nhất là trong quyển tiểu thuyết này. Cocktail và Âm nhạc. South of the border, North of the Sun chính là một ly Cocktail hảo hạng ngọt ngào được pha bởi một tay bartender điêu luyện. Còn âm nhạc là thứ dư vị tinh túy sau chót thêm vào để hoàn thiện nốt cái sự ưu mỹ của ly Cocktail ấy. Chỉ có thể ngồi lặng im dưới ánh đèn vàng, lắng nghe người nhạc công đang trút cả hồn lẫn xác vào cây đàn dương cầm, bên cạnh ta đây là người đàn bà thất lạc mà ta thầm yêu thương suốt từ thời thơ ấu đến giờ, đang mơ màng quyến rũ bên một ly Cocktail, mắt nhìn ta đắm đuối. Tình tiết trong cuốn tiểu thuyết thì nhiều và đan xen, nhưng tựu chung lại thì cái ý niệm sâu thẳm nhất không nằm ngoài khoảnh khắc mơn man ấy. Cái mơn man của Tình Yêu nồng nàn ông vẽ ra làm ta chất ngất, làm ta say mê. Murakami, ông hẳn phải kì vọng rất nhiều vào quyển tiểu thuyết này, và hẳn ông đã cố gắng tạo nên một hình mẫu hòan mỹ về người đàn bà trong lòng ông đấy nhỉ?
Shimamoto-san, liệu nàng có phải là hiện thân của sự hòan mỹ hóa?
Ấy thế mà tôi vẫn chẳng thể yêu nàng bằng Naoko. Ở Naoko có cái mỏng manh yếu đuối, cần che chở. Tôi cũng chẳng thể yêu nàng như yêu Kano Creta. Ở Kano Creta có cái thuần khiết ưu tư. Nàng thì khác. Nàng có cái gần gụi thương yêu của một người bạn và cái cám dỗ mãnh liệt của một người tình. Nàng sang trọng quá. Mọi thứ của nàng đều đẹp, đẹp đến vô cùng. Toru đã từng chạm được đến một nơi nào đó trong sâu thẳm tâm hồn của Naoko. Còn nàng? Cũng như Murakami, cũng như Kajime, với tôi, nàng xa vời quá. Ngay gần bên cạnh mà mãi không sao với tới...
Cuốn tiểu thuyết này nhẹ nhàng hơn Rừng NaUy, ít đồ sộ hơn Biên niên ký chim vặn dây cót, nhưng không hề đơn giản. Tôi vẫn thường tự hỏi vì đâu người ta chỉ hay nhắc nhiều đến những tác phẩm dài hơi của ông mà bỏ quên đi một ly Cocktail ngọt ngào như vậy nhỉ?
Tôi vốn không uống được rượu. Nhưng cocktail thì có thể. Cái dư vị cồn bị giảm đi bởi ice cubes, bởi các loại cherry và bởi cách pha chế hỗn tạp bỗng nhiên trở nên lôi cuốn. Sex on the beach is my most favourite now. Then B52. Cái vị tươi mát của hoa quả thẩm thấu trước tiên vào vị giác, để rồi cái hơi nồng của vị rượu cứ ngầm ngầm tan chảy trong miệng, bốc lên cánh mũi khiến ta lâng lâng khoan khoái. Tê tê nơi đầu môi và ngất ngây trong đầu lưỡi. Lúc đó âm nhạc bên tai lại vỗ về, và ở cạnh ta là người bạn đang san sẻ cùng ta cái cảm giác thăng hoa đấy. Cái cuộc đời phù du này cũng đôi lúc đáng sống lắm chứ?
Viết trên nền bản tình ca It's easy to remember, Dean Martin
I hear you whisper I always love you
I know it's over and yet
It's easy to remember but oh so hard to forget
So I must dream to have your hand caress me fingers press me tight
I'd rather dream than have that lonely feeling stealing through the night
Each little moment is clear before me
And though it brings me regret
It's easy to remember but so hard to forget
Hà Nội, 080707, 03:28 pm.

0 comments:
Post a Comment